BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT 60 NĂM THÀNH LẬP VÀ PHÁT TRIỂN NGÀNH GD &ĐT HÀ NỘI (10/1954 - 10/2014)

Thứ tư - 14/01/2015 08:32
NHỚ VỀ THẦY CÔ… Tôi rất yêu nghề dạy học. Nếu thời gian cho phép quay trở lại để chọn nghề, tôi vẫn chọn nghề Sư phạm. Thú thật, nhận thức và tình cảm của tôi đối với sự nghiệp giáo dục trước đây không đầy đủ, sâu sắc như tôi có được ngày hôm nay. Trải qua nhiều năm tháng sống với ngành, tôi nghe thấy và cảm nhận tất cả những niềm vui, những nỗi buồn, những ưu tư về nghề nghiệp. Có thể nói tôi rất lý tưởng về “Người Thầy” - “Người kỹ sư tâm hồn”.
                                      BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT
60 NĂM THÀNH LẬP VÀ PHÁT TRIỂN NGÀNH GD &ĐT HÀ NỘI
(10/1954 - 10/2014)
 
  Họ và Tên tác giả: Nguyễn Thị Minh Phương.
  Năm sinh: 1963
  Là thành viên của Hội Cựu giáo chức: Huyện Quốc Oai.
  Điện thoại liên hệ: 0946636472.
  Địa chỉ email: c1canhuu-qo@hanoi.vn
  Số bài tác giả tham gia dự cuộc thi viết: 1 bài.
  Tích dấu (x) vào thời điểm của nội dung Bài thi viết diễn ra trong giai đoạn:
        Thời kỳ Xây dựng CNXH ở miền Bắc, đấu tranh chống Mỹ và tay sai ở miền Nam từ năm 1954 đến 1964.
        Thời kỳ Hai miền trực tiếp chống Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam thống nhất đất nước từ năm 1964 đến 1975.
           Thời kỳ thống nhất đất nước, đi lên CNXH từ năm 1975 đến 1986.
                Thời kỳ đổi mới, CNH- HĐH đất nước từ năm 1986 đến nay.
 Nội dung bài dự thi:
                                         NHỚ VỀ THẦY CÔ…
     Tôi rất yêu nghề dạy học. Nếu thời gian cho phép quay trở lại để chọn nghề, tôi vẫn chọn nghề Sư phạm. Thú thật, nhận thức và tình cảm của tôi đối với sự nghiệp giáo dục trước đây không đầy đủ, sâu sắc như tôi có được ngày hôm nay. Trải qua nhiều năm tháng sống với ngành, tôi nghe thấy và cảm nhận tất cả những niềm vui, những nỗi buồn, những ưu tư về nghề nghiệp. Có thể nói tôi rất lý tưởng về “Người Thầy” - “Người kỹ sư tâm hồn”.
     Những sản phẩm là con người đều phải qua bàn tay đào luyện của Người Thầy giáo phổ thông trong nhiều năm tháng. Người Thầy giáo là “khuôn vàng, thước ngọc”, đã là khuôn mẫu, chuẩn mực thì đáng quý biết chừng nào! Ở đây, khuôn mẫu lại là bằng vàng, bằng ngọc, giá trị đó lại được nhân lên gấp bội! Được làm thầy, cô giáo thì thật là vẻ vang cao quý! Một hình tượng khác mà tôi theo đuổi  nữa là “Người lái đò”. Tôi quan niệm khác với một số bạn đồng nghiệp. Một số bạn cho rằng nghề dạy học là nghề bạc bẽo, là đơn điệu, ngày ngày đưa khách sang sông, chỉ biết có dẫn dắt trẻ đi lên, giúp cho trẻ trưởng thành mà không cần đòi hỏi. Lịch sử đâu phải là hiện tượng lặp lại, mà mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn nó đều phát triển khác nhau. Các em học sinh ta dạy hôm nay đâu phải là học sinh hôm qua. Chúng nó đã lớn dần theo thời đại, buộc ta phải hiểu biết hơn, phải đạo đức hơn trước. Nói khác đi, là thầy cô giáo ở cấp học nào thì phải cao hơn các em học sinh ở cấp học đó một “cái đầu” để dạy được chúng.
    Trong đời học sinh, tôi cũng bắt gặp được nhiều “thần tượng” mà tôi luôn tôn thờ. Cô Lê Thị Xuân, cô dạy Văn lớp tôi suốt ba năm học cấp 2, Thầy Nguyễn Văn Cao - giáo viên dạy môn Vật Lý và Hoá học lớp 7, Cô Nguyễn Thị So - cô dạy Văn lớp tôi suốt 3 năm học cấp 3. Các Thầy cô đã giáo dục cho tôi biết đạo lý làm người…Hơn 30 năm đã trôi qua, những kỷ niệm tuổi thơ đến trường vẫn còn vang mãi trong tâm trí tôi, gieo vào tâm hồn tuổi trẻ một ấn tượng thật là đẹp đẽ, với những tình cảm thật là trong trắng, ngây thơ, hồn nhiên mà chứa chan niềm kính trọng của người học trò đối với các Thầy Cô.
    Rồi Thầy Nguyễn Văn Khoái - Thầy dạy Toán và là giáo viên chủ nhiệm của tôi trong 2 năm học ở Trường Trung cấp Sư phạm 10 + 2 Hoà Bình. Thầy hiền hoà, thường ân cần săn sóc chúng tôi thật là đức độ. Cả lớp kính yêu Thầy. Không có tiết học nào mà Thầy không giáo dục chúng tôi hướng về quê hương, gia đình bởi thời đó đất nước ta còn đang trong thời kỳ bao cấp, kinh tế quá khó khăn, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, Thầy luôn nói với chúng tôi rằng: “Đất nước đang rất nghèo đói, các em được Đảng, nhà nước cho đến đây ăn học để làm Thầy cô giáo, các em phải tự biết trách nhiệm của mình như thế nào để khi ra trường, dù được phân công đi bất cứ nơi nào, cũng phải cố gắng thật nhiều để trở thành những người Thầy giáo, cô giáo tốt, xây dựng quê hương, đất nước giàu mạnh, không có cảnh đói nghèo như hôm nay”. Không có buổi học nào mà Thầy không cung cấp thêm cho chúng tôi những hiểu biết mới về cuộc sống. Thầy hướng dẫn chúng tôi cách làm bánh bột mỳ, cách leo đồi lấy củi về nhà bếp. Thầy nhắc nhở chúng tôi cách ăn ở, sinh hoạt hàng ngày. Tôi nhớ mãi ngày hôm đó là ngày cuối của đợt đi thực tập tại Trường Phổ thông cơ sở Mỵ Hoà, huyện Kim Bôi, sau khi  Hội đồng sư phạm nhà trường tiến hành buổi tổng kết đánh giá công tác thực tập của đoàn xong, cả nhóm giáo sinh chúng tôi cùng dự tiệc liên hoan với nhà trường, khi ngồi vào mâm, Thầy hỏi chúng tôi: Hôm nay là ngày mấy? Là ngày gì các em có biết không? Cả nhóm còn đang ngơ ngác thì Thầy thong thả nói: Hôm nay, ngày 22 tháng 4, ngày sinh của Lê Nin, vị lãnh tụ thiên tài của thế giới, của đất nước Nga Xô Viết. Thầy trò ta nâng cốc để tưởng nhớ đến Người…Cứ như thế, mỗi tiết một phút, mỗi ngày một chút, chúng tôi cứ thấm dần những tình cảm lớn, những hiếu biết về đất nước, về con người như mưa phùn thấm đất, đất thắm tươi hơn, màu mỡ hơn. Hè năm ngoái (2013), lớp tôi họp lớp tại Thị xã Hoà Bình, chúng tôi có đón Thầy đến dự, Thầy vẫn rất khoẻ mạnh và có phần đẹp lão hơn ngày xưa, vẫn dáng vẻ phúc hậu, nhanh nhẹn và tình cảm như thưở nào. Thầy vui và cảm động lắm vì lớp tôi ngày ấy mọi người đã rất trưởng thành: có 4 người hiện đang là cán bộ Phòng Giáo dục phụ trách cấp Tiểu học ở các huyện, có 9 người hiện đang là Hiệu Trưởng các Trường Tiểu học, 3 người là Phó Hiệu trưởng, 4 người là Chủ tịch Công đoàn trường và nhiều người là Giáo viên giỏi, Tổ trưởng chuyên môn của các trường Tiểu học Tỉnh Hoà Bình và Thành phố Hà Nội.
   Còn học sinh thì thế nào? Có một lần trên đường về, tôi nghe các em nói với nhau: “Các cô giáo chúng mình nói chuyện nghe hay nhỉ?”. Tôi hiểu các em muốn nói với nhau là nội dung các thầy cô trao đổi thì lành mạnh, ngôn từ thì trong sáng. Những năm trước đây, nhất là hồi chúng tôi còn đi học lớp Vỡ lòng, lớp 1, lớp 2, các bậc cha mẹ, nhân dân rất tôn trọng, quý mến Thầy cô. Các bậc cha mẹ cứ một điều “Cô giáo”, hai điều “Thầy giáo”, “Thôi thì trăm sự chúng tôi nhờ cô, các cô cứ đánh, cứ dạy chúng nó…”
    Nhận thức được vai trò của người Thầy, sống trong tình cảm yêu thương và tin cậy của nhân dân, tôi càng yêu nghề dạy học hơn, càng thiết tha với thế hệ trẻ hơn, cho nên tôi xác định phải học tập, phải phấn đấu trau dồi phẩm chất Người Thầy để không ngừng đáp ứng được lòng mong mỏi của các em, ở sự tin cậy của nhân dân địa phương, của xã hội giao cho.
    Song những năm gần đây, tôi luôn nghe thấy những hiện tượng trong ngành trái ngược với truyền thống “Tôn sư trọng đạo”, trái với đạo đức ông Thầy, khiến tôi đau lòng và suy nghĩ khôn nguôi. Thầy giáo đánh học sinh không tiếc tay bởi học sinh hỗn láo với Thầy. Thầy hãm hiếp, đe doạ Trò. Trò đánh Thầy bởi vì Thầy đã sỉ nhục là đồ ngu, đồ tồi. Phụ huynh chưa hiểu trái phải, cứ bênh con, thuê lưu manh đánh Thầy đến thương tích… Hiện tượng thiếu đạo lý này không phổ biến nhưng lại là hiếm thấy trước đây. Ai làm giáo dục mà không thấy bồn chồn, xao xuyến trước hiện trạng này. Hình tượng người thầy giáo bị lung lay, phai mờ dần đối với các em. Tôi cảm thấy như bị đánh mất một điều gì thiêng liêng, cao quý, trân trọng.
    Dân gian có câu:
                               “Muốn sang thì bắc cầu Kiều,
                           Muốn con hay chữ thì yêu lấy Thầy”
    Đó phải chăng là niềm tin, là tình cảm đối với Thầy.
    Vì sao vậy? Tôi nghĩ có phải ngoài nhà trường ra, các em còn bắt gặp thầy, cô ở những nơi lẽ ra thầy, cô không nên có mặt. Thầy giáo đi làm “tiếp thị”, cô giáo bán “đại lý” mà học sinh là những khách hàng. Thầy giáo dạy tư với giá “cắt cổ học trò”…Tuy không nhiều nhưng “con sâu bỏ rầu nồi canh”.
  Có người kể lại: “ Một học sinh vẫy tay gọi bác xe ôm giữa trời nắng như đổ lửa. Khi bác xe ôm đến gần, em mới nhận ra đó là Thầy giáo của mình. Em xin lỗi và chữa ngượng:
  • Thưa Thầy, em gọi bạn em.
 Rồi em vụt chạy đi để nén xúc động. Em thương Thầy nên không dám đi. Nhưng em có biết hôm nay Thầy thiếu đi một món tiền chi cho gia đình.
    Đảng, Nhà nước và nhân dân ta đã rất mực kính trọng Thầy, Cô giáo, đã có nhiều chỉ thị, nghị quyết để chăm sóc, tạo điều kiện giúp cho sự nghiệp giáo dục phát triẻn, để giáo viên chúng ta yên tâm gắn bó với ngành, sống được bằng nghề. Song đất nước, nhân dân ta còn nghèo, còn khó khăn, chúng ta đâu có thể sống khác hơn được. Tôi chỉ biết ước ao, mong sao cho đất nước ta sớm giàu có hơn, phát triển với một tốc độ nhanh hơn để sự nghiệp giáo dục của chúng ta phát triển toàn diện, vững chắc, để thầy cô giáo toàn tâm toàn ý “Tất cả vì học sinh thân yêu”.
    Nguyên nhân khách quan còn nhiều, song với chức năng là giáo dục, Thầy cô giáo phải chịu trách nhiệm một phần về sự mất mát lòng tin này. Bởi Thầy cô chúng ta bây giờ quá trẻ, vốn sống chưa có được bao nhiêu, hiểu về vai trò ông Thầy, về vị trí của ngành giáo dục chưa nhiều. Điều đó làm cho Thầy cô có phần dễ dãi trong sinh hoạt, trong tư thế tác phong. Thầy cô chưa nghiêm khắc, chưa yêu cầu cao với mình khi tiến hành giảng dạy và giáo dục. Lòng tin yêu của học sinh đối với thầy giáo giảm sút, phải khẳng định một lần nữa là do chúng ta.
    Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng kính yêu của chúng ta cũng là một nhà giáo. Khi nói về giáo dục phổ thông, Thủ tướng nói: “Nhân vật trung tâm của giáo dục phổ thông là người thầy giáo”.  “Thầy giáo là người tiêu biểu cho đạo đức, lỡ ra thầy giáo làm điều gì không tốt thì có ảnh hưởng lớn. Cho nên phải chú ý đến điều đó. Bộ, Ty, Cấp uỷ, Uỷ ban hành chính, Công đoàn có trách nhiệm đã đành, mặt khác phải động viên dư luận xã hội có thái độ đúng đắn với thầy giáo để thầy giáo vui vẻ làm cái nghề cao quý của mình”.
    Nhân dịp kỷ niệm “60 năm thành lập và phát triển ngành Giáo dục & Đào tạo Hà Nội, 10/1954- 10/2014”, chúng ta tiếp tục củng cố lòng yêu nghề, đề cao trách nhiệm làm Thầy, sao cho xứng đáng với danh hiệu mà nhân dân dành cho chúng ta“Người Giáo viên Nhân dân”.
 
                                                                Cấn Hữu, tháng 8 năm 2014.

Tác giả bài viết: Nguyễn Thị Minh Phương

Nguồn tin: THCH

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Văn bản mới

Số 292/CV-PGDDT

Hội thi giai điệu tuổi hồng Cấp Huyện năm học 2018-2019

Thời gian đăng: 18/10/2018

lượt xem: 17 | lượt tải:10

QD số 3913/QD-UBND

Quy định tiêu chí đánh giá hàng tháng đối với công chức, viên chức

Thời gian đăng: 18/10/2018

lượt xem: 28 | lượt tải:6

930_BGDĐT-GDTC

Hướng dẫn thực hiện công tác y tế trường học

Thời gian đăng: 31/03/2018

lượt xem: 76 | lượt tải:15
Thăm dò ý kiến

Cảm ơn bạn đã ghé thăm Website. Bạn biết trang của chúng tôi qua:

Hỗ trợ khách hàng
Thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
1
2
3
Quảng cáo 1
Quảng cáo 2
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây